|
Trước khi đi tới một loạt thành phố ở Tây Ban Nha,
nhất là Madrid và Barcelona, bạn bè tôi đều cảnh báo về nạn móc túi phổ
biến ở đó. Các sách hướng dẫn du lịch đều có mục riêng về vụ này. Cuốn
Lonely Planet nhấn mạnh: “Có đến hơn 50 cách để ví tiền của bạn biến
mất khỏi túi bạn ở Barcelona”.
Phần đông các nhóm móc túi, ăn cắp, lừa đảo đều là
người gốc Đông Á, gốc Đông Âu và người Digan, một số là người da màu.
Rất hiếm khi gặp người Tây Ban Nha trong các nhóm lưu manh đường phố
này.
Bọn chúng thường đi thành nhóm ba người, có khi hơn.
Chúng tập trung hoạt động ở các khu vực đông người như bến tàu điện
ngầm, bến xe buýt, trên các phố mua sắm đi bộ, công viên, bãi biển…
Mánh đơn giản của chúng thường là cử một hoặc hai tên bắt chuyện (bất
kể bạn đến từ quốc gia nào, nói ngôn ngữ gì và có hiểu hay không).
Chúng nói xì xồ gì đó với mình, hoặc làm các động tác khiến mình tập
trung chú ý để đồng bọn móc túi.
 |
| Ở những quán cà phê, túi xách ba lô để dưới chân bạn chỉ cần đổi hướng nhìn, có thể hành lý của bạn đã vào tay kẻ khác | Lên
xuống tàu điện ngầm là thời cơ để bọn móc túi hành nghề dễ thành công
nhất. Tàu điện ngầm dừng tại trạm cho khách lên xuống chỉ một đến hai
phút. Bọn chúng hay đứng chắn ở các cửa ra vào, chúng móc túi trong lúc
khách lên xuống láo nháo, chúng lên tàu móc túi người đi xuống và ngược
lại. Thậm chí, chúng táo tợn gỡ đồ của du khách và điềm nhiên vứt xuống
cho đồng bọn đứng ở dưới sân ga lúc cửa đang dần đóng lại. Tàu chạy rồi
có kêu đằng trời!
Một kiểu khác, kinh hoàng hơn. Chúng đi cả toán đông,
đứng đầy ắp trong khoang, chen chúc với hành khách, tạo ra cảnh chen
lấn xô đẩy để lục soát hành lý những con mồi béo. Tàu đến ga, cả lũ
xuống hết, khoang tàu vắng vẻ kỳ lạ. Lúc đó nạn nhân mới nhận ra sao
lúc trước mỗi khoang mình đông chật cứng. Và đó cũng là lúc họ thấy
người nhẹ bỗng, hành lý đã bay.
Một trường hợp khác. Có du khách đứng tra giờ tàu trên
bến, tập trung nhìn bảng giờ tìm chuyến mình cần, lát sau giật mình,
chỉ còn mỗi cái khăn của đội FC Barcelona vừa mới mua quàng ở cổ. Có
người đeo máy ảnh trên cổ, bị chen lấn xô đẩy nơi đông đúc, lát sau ra
chỗ thoáng còn mỗi cái dây đeo trên vai. Bạn tôi vào cửa hàng internet
trên phố đi bộ, để túi xách dưới chân và chúi mũi truy email, thì cái
túi đã nhẹ nhàng trôi ra ngoài phố.
 |
| Du lịch ở những nơi bạn hoàn toàn không biết, thì cũng không nên trả lời người đi đường |
Các quán cà phê, nhà hàng nằm rải rác trên các vỉa hè
khu phố du lịch rất hấp dẫn khách du lịch. Không ít du khách dừng chân
nhâm nhi ly bia ngắm phong cảnh và người qua lại, túi xách ba lô để
dưới chân, hoặc thậm chí để trên một cái ghế trống. Họ chỉ cần đổi
hướng nhìn, dõi theo một bóng hồng, hay chăm chú nhìn một sự kiện gì
vừa diễn ra trên phố, chỉ chờ có thế, hành lý của họ vèo cái chuyển vào
tay kẻ khác. Nếu phát hiện ra, kêu lên kịp thời, bọn chúng sẽ thả cái
túi xuống và biến mất.
Ở Tây Ban Nha, kẻ cắp thả đồ ăn cắp rời khỏi tay chúng
là chúng vô can. Còn nếu không kêu la, không đuổi theo thì chúng vẫn
lẳng lặng đi tiếp. Bạn nên nhớ, chẳng có ai đuổi bắt giúp mình đâu.
Người phương Tây thông thường không can thiệp vào chuyện của người
khác.
Tại nhiều công viên, quảng trường lớn ở Barcelona có
nhiều phụ nữ Digan mặc váy xoè diêm dúa tay ôm bó cẩm chướng đỏ rực.
Thấy khách du lịch là họ tiến lại tươi cười tặng hoa. Khách không muốn
nhận cũng không xong, các mụ ngon ngọt: “Hoa cẩm chướng biểu tượng của
các cô gái Flamenco, nhận đi, nhận đi”.
Khách du lịch trong sáng mà nhận hoa, họ sẽ chìa tay
xin tiền. Chỉ 5 xu một bông hoa đẹp, số tiền quá nhỏ phải không, ai mà
không mở ví ra cho. Thường thì chả mấy khách du lịch mất công tìm đúng
đồng 5 xu mà lấy ra số tiền bất kỳ để đưa. Đây chính là lúc người phụ
nữ đó hiện nguyên hình một tên móc túi chuyên nghiệp.
Họ léo xéo nói tiếng của họ ra ý không cần như thế, và
sục tay vào ví của du khách để giúp tìm đúng đồng xu loại họ muốn. Lúc
ấy, một bàn tay cầm bó hoa sẽ che phía trên cho bàn tay trong ví tha hồ
móc tiền giấy loại mệnh giá lớn chứ không thèm móc xu leng keng. Nếu
nhận thấy hành vi khả nghi của mấy mụ Digan giả hiệu vũ công Flamenco
này, du khách quát to lên, đập tay các mụ rõ đau, các mụ sẽ buông ra
ngay và lảng đi tìm mồi khác.
 |
| Người phụ nữ Digan xem bói bằng lá cỏ cho du khách |
Một ca khác, cực kỳ tinh vi, được dàn dựng hẳn hoi.
Chúng đi thành nhóm tối thiểu ba người và chọn những du khách lơ ngơ.
Tình huống thế này, tự nhiên có một du khách trông rất ngờ nghệch chặn
bạn lại hỏi đường, họ cầm bản đồ trên tay hẳn hoi. Trong lúc bạn lịch
sự chỉ dẫn hoặc từ chối ý nói là không biết, tôi cũng là khách du lịch,
thì một hoặc hai người khác xuất hiện. Họ nói với bạn họ là cảnh sát
mật, nghi ngờ bạn và du khách kia có ma tuý, heroin, tiền giả... rồi
đòi khám xét, kiểm tra giấy tờ tuỳ thân.
Đầu tiên cảnh sát mật sẽ khám du khách vừa đang hỏi
đường bạn. Sau đó, tới lượt bạn. Cả ba: một “du khách” hỏi đường và hai
“cảnh sát mật”, chính xác là đang diễn màn ảo thuật móc đồ của bạn đó.
Trong lúc khám họ cuỗm được gì thì cuỗm, từ điện thoại di động, máy
nghe nhạc, máy chụp ảnh số, ví tiền...
Một người bạn của tôi đã gặp nhóm này. Khốn thay cho
chúng là bạn tôi sống ở Barcelona nhiều năm rồi, nhìn qua đã biết chúng
là lưu manh. Hôm đó anh ta kéo chiếc vali nhỏ trên đường nên chúng
tưởng là khách du lịch.
Chúng hỏi gì anh cũng trả lời không có, từ thẻ cư trú
cho đến hộ chiếu. Xong anh hỏi lại bọn chúng là mày thích gì nữa, hay
tao với bọn mày cùng về đồn cảnh sát. Một thằng trong nhóm giả bộ gọi
điện thoại đi lung tung rồi bảo là: “Thôi, mày đi đi”. Xong rồi ba
thằng khoác vai nhau cút thẳng. Thằng nãy đóng vai du khách hỏi đường
còn quay lại giơ ngón cái lên khen anh bạn:“Muy bien!” (Ngon đấy).
Theo MINH LÝ - Sài Gòn tiếp thị
Hãy cảnh giác
-
Trên nhiều phố đi bộ hoặc quảng trường đông đúc có nhiều kẻ chơi trò
đoán viên giấy nằm dưới cái cốc hay chiếc mũ sau một hồi tráo tay liên
tiếp. Trò này tương tự như trò đỏ đen ở các bến xe Việt Nam, cũ mèm.
Tuy nhiên, vấn đề lại nằm ở chỗ bạn lớ ngớ đứng xem là đang biến thành
con mồi cho các “nghệ nhân” móc túi hành nghề.
- Những ngày lễ, như đêm giao
thừa ở quảng trường Del Sol trung tâm thủ đô Madrid chẳng hạn, (nơi có
mốc cây số 0km và có biểu tượng chú gấu chén cây dâu bằng đồng nổi
tiếng) du khách mải mê nâng ly, cụng chai vào lúc pháo hoa ngập trời.
Đó cũng là lúc bọn móc túi miệng vừa hét lên “Cheers!” còn bàn tay
chúng thì đang chu du trên người bạn.
Kinh nghiệm đối phó
-
Nếu bạn mua được loại túi chuyên dụng cho dân du lịch thì tốt nhất. Túi
được may bằng chất liệu đặc biệt mặt tiếp xúc với da là loại vải mềm
mại và xốp, dùng để đeo bên trong cổ hoặc đeo ở bắp đùi. Túi có ngăn
chính và ngăn phụ, có dây đeo. Chia tiền làm hai phần và cất trong hai
túi đựng tiền riêng. Một đựng tiền mệnh giá lớn, các loại thẻ tín dụng,
đeo vào cổ rồi mặc áo ra ngoài. Nếu dây túi dài, cũng có lợi, một phần
ví tiền cho rơi qua lưng quần, rất chắc chắn và thoải mái. Một túi đựng
tiền mệnh giá nhỏ, tiền xu đủ cho nhu cầu tiêu dùng trong ngày: đi lại,
vé thắng cảnh, ăn uống, mua sách hoặc quà lưu niệm…
- Các loại đồ đạc khác để trong ba lô để hai tay được
thoải mái, nhưng nhớ là đeo ba lô ở phía trước ngực. Các ngăn sâu nhất,
kín nhất của ba lô dùng đựng giấy tờ tuỳ thân, tài liệu quan trọng hoặc
đồ giá trị lớn như máy ảnh, máy quay phim, máy nghe nhạc cá nhân… và
nhất thiết phải có khoá (nên là khoá số cho tiện dụng). Các ngăn phụ
khác luôn nhớ dùng dây ở đầu khóa kéo buộc chặt lại vào nhau.
- Du lịch ở những nơi bạn hoàn toàn không biết, thì
cũng không nên trả lời người đi đường (mình đi du lịch thì hơn gì họ)
hoặc ra dấu không biết rồi đứng cách xa họ; không mua hàng rong; không
nhận hoa, quà của người lạ. Chỉ mang những đồ cần thiết khi di chuyển
ngoài đường, hộ chiếu giấy tờ quan trọng nên gửi ở khách sạn; chỉ đứng
cạnh người của nhóm mình; đi theo nhóm nên chú ý nhìn ngó canh chừng
cho nhau khi qua chỗ đông người.
Quảng cáo
|