|
Thế nhưng, giờ đây đó lại là một thú chơi dành cho những người thích mạo hiểm và can đảm.
Sáng
chủ nhật hằng tuần tại huyện Nhơn Trạch, Đồng Nai, từng tốp từ 12 đến
18 người trong trang phục dành cho những tay đua chuyên nghiệp, chạy
trên những chiếc xe cào cào phóng ào qua những vũng ruộng lầy. Thỉnh
thoảng có chiếc té xuống nhưng sau đó người lái nhanh chóng cho xe chạy
tiếp. Đó là hình ảnh trong buổi tập của nhóm Con cào cào Club, được
thành lập cách nay hơn 1 năm. Anh Nguyễn Ngọc Hoan, một trong những
người đầu tiên khởi xướng môn chơi mạo hiểm này tại VN, cho biết: “Khởi
điểm nhóm chỉ có 5 người. Với niềm đam mê làm chủ tốc độ và tay lái
trên những vùng địa hình khó, mọi người cùng nhau tìm tòi, học hỏi kinh
nghiệm từ những người bạn nước ngoài, dò thông tin trên internet,
sách... Giờ đây số lượng thành viên lên đến 70 người, trong đó 50% là
người nước ngoài. Thành viên cao tuổi nhất năm nay 68 tuổi và nhỏ nhất
20 tuổi. Đặc biệt có sự góp mặt của một bóng hồng trong đội hình chơi
xe cào cào”.
 |
Chị Nguyễn Phi Yến, nhìn vẻ ngoài trông nhu mì nữ tính nhưng khi đã leo
lên cầm lái thì không thể biết được sau chiếc nón bảo hiểm kia là một
cô gái. Trái với suy nghĩ e dè đối của phụ nữ trong việc chơi xe cào
cào, chị Yến cầm lái xuyên rừng có phần nhẹ nhàng hơn mọi người tưởng
tượng. Chị chia sẻ: “Thường thì muốn xuyên rừng mọi người phải được
huấn luyện từ 3 đến 6 tháng tùy theo năng khiếu lái xe của mỗi người.
Đầu tiên người chơi phải tập đi trên những địa hình gồ ghề, cát sỏi,
vượt qua chướng ngại vật bằng cách tập bay qua những cái trắc được để
sẵn, tập vượt qua những dốc núi từ 60 độ đến cao nhất hơn 90 độ. Sau đó
tập xuống dốc. Có như vậy mới đi xuyên rừng được, vì khi đi rừng mỗi
người lái một xe nên phải tự thân vận động”. Ngoài vượt núi, người chơi phải học kỹ thuật quăng xe chạy trên
những vũng lầy. Làm thế nào để té an toàn, cách gì để vượt qua những
con đường chỉ vừa đủ chiếc xe mà một bên là vách núi sừng sững, nhìn
xuống là vực sâu. Nếu tinh thần không vững là khó giữ được tính mạng.
Chính vì điều này nên anh Hoan dứt khoát không cho ai tham gia chuyến
đi xuyên rừng nếu không mặc đồ bảo hiểm và tay lái chưa nhuần nhuyễn.
Tuy nguy hiểm, nhưng đây là thú đam mê có sức hút cao. Bởi mỗi lần
vượt qua được một đoạn đường khó thì cảm giác “sướng không thể tả” như
tâm sự của anh Trần Nguyên Huy. Cũng cần nói thêm, đến nay anh Huy
không nhớ là mình đã “lên bờ xuống ruộng” bao nhiêu lần trong những
buổi tập huấn.
Yếu tố đầu tiên khi “chơi” xe cào cào là phải vượt qua nỗi sợ hãi.
Có những trường hợp người lái không dám qua do phải lái xe qua cây đà
bề ngang 30 cm, dài đến hơn 4m, bắc ngang qua suối, chẳng may rớt xuống
sẽ bị nước cuốn trôi đi. “Chỉ cần một lần vượt qua được nỗi sợ hãi thì
người chơi sẽ can đảm hơn rất nhiều. Chúng tôi thường gọi những dốc núi
đá và vực thẳm mà người chơi phải vượt qua là cổng trời” - Anh Hoan đùa
vui.
Mỗi chuyến đi chạy hàng trăm km trong rừng với vận tốc 60 đến 70
km/giờ không phải là điều đơn giản. Đó là cả một quá trình luyện tập
không ngừng nghỉ để có được một kỹ năng chạy xe tốt. Thường mỗi chuyến
đi rừng khó đều phải có người đi tiền trạm nhằm giảm thiểu nguy hiểm.
Quảng cáo
|