| Thứ Ba, ngày 01 tháng 12-2009 16:44 | Đã xem : 692 lượt |
| Phần 3: Tính cách, con người Châu Âu |
| Evil - Tathy.com | Nhật ký đường xa |
|
Nhiều người bảo các thành phố châu Âu, cái nào mà chẳng giống cái nào: cũng nhà cao tầng, tượng đài, bar, siêu thị, bảo tàng, metro và Mc. Donald. Nhưng với tôi sự khác nhau lớn nhất và hấp dẫn nhất ấy là con người.
|
|
| Ảnh minh họa |
|
Người Đan mạch to cao, ít người béo, cởi mở và vô tư. Nhưng đặc
biệt cởi mở và helpful thì phải nói đến người Thuỵ điển. Tôi sẽ không
lục lọi thông tin để viết thành những bản tóm tắt lịch sử hình thành và
phát triển của mỗi thành phố mà tôi chỉ trải qua có vài ngày, những thứ
ấy đã có rất nhiều trong các tập san du lịch và trên Internet. Tôi chỉ
có một đêm nay, một đêm lên cơn muốn ghi lại những trải nghiệm trong
suốt chuyến đi vừa rồi.
Chẳng chuyến đi nào tôi không gặp sự cố, lần thì rơi giấy tờ, lần bị
bắt vào đồn, lần chạy xuống cầu thang nhanh quá để chuyển tầu bị ngã
lộn cổ sái cả chân, lần phải đứng vài tiếng đồng hồ giữa đêm khuya dưới
trời rét cóng 0 độ, mới đây nhất lên Berlin xem Love Parade thì bị móc
mất điện thoại. Nhưng bù lại có rất nhiều kỷ niệm hay ho trong những
chuyến đi ấy đặc biệt là những lần tôi lang thang 1 mình.
Nỗi ám ảnh thường xuyên đối với dân du lịch bụi là chỗ ở và phương tiện
đi lại. Chúng tôi ở Kopenhagen hai ngày. Đêm thứ ba, anh Chinh về thông
báo một tin khá bất mãn: vé tàu đi Stockolm rất đắt, khoảng 120 Eu/ 1
chiều. Mọi người quyết định đi ôtô vì vừa may có tuyến của Berlin-line
chạy qua Kopen đến Stockholm giá chỉ bằng 1/3. Tôi ghét đi ô tô. Các
bạn tôi chỉ được nghỉ tuần còn tôi thì rỗi, tôi muốn sang Nauy. Vì vậy
tôi mua vé Scanrailpass để đi tàu trong toàn khối Scandinavy. (Loại vé
này cũng có thể mua được ở Đức và toàn châu Âu, giá chỉ 214 Eu.)
Theo kế hoạch, tôi sẽ đi tàu sang Stockholm trước đặt chỗ ở. Chuyến Ô
tô của Berlin-line sẽ đến Stockholm vào lúc gần 12h đêm, điểm hẹn là
City Terminal ở Stockholm, mặc dù tôi cũng chẳng biết mặt mũi cái
C-Terminal ấy như thế nào. Đây cũng là lần đầu tiên tôi đến Thuỵ điển.
Nói như Forest Gump „cuộc đời là hộp kẹo Sô cô la mà chỉ đến lúc mở ra
ta mới biết những viên kẹo ấy có hình thù gì“. Dân nghiền bóng đá hẳn
còn nhớ đến cái tên Goeteborg nổi tiếng, còn tôi nhớ đến nó bởi vì tôi
bị nhỡ tàu. Gần 8h tối tôi mới bò được đến Stockholm. Cô nhân viên
Hotel reservation nhà ga nói rằng đến giờ này chỉ còn các hotel đắt
tiền, nếu không thì đặt giường ở phòng mix của hostel có tên là Bed
& Breakfast, giá rất phải chăng. Tôi gật đầu, kẹo gì mà chả xơi
được.
Stockholm theo tiếng Thuỵ điển cổ có nghĩa là khu phố ở giữa những
chiếc cầu, bởi lẽ thành phố này được xây dựng trên 14 hòn đảo. Trải qua
hơn hai thế kỷ không tham gia vào bất kỳ cuộc chiến tranh nào,
Stockholm nói riêng và Thuỵ điển nói chung trốn được cả hai cuộc đại
chiến giới và trở thành một trong những thành phố hiện đại nhất châu
Âu. Người ta hay ví Stockholm như „Venise Phương Bắc“ hay „Người đẹp
bơi trên biển“. Còn tôi thì thấy thành phố này chẳng giống một thiếu nữ
chút nào bởi lẽ nó huỳnh huỵch, ồn ào và nặng mùi xăng dầu của một đô
thị văn minh. Có lẽ ví nó với một nam vận động viên bơi lội thì đúng
hơn. Xe cộ chạy rầm rập suốt ngày với đủ các loại phương tiện ô tô,
môtô, tram, subway, xe đạp. Và đêm, bạn sẽ được chứng kiến những màn
đua mô tô thực sự chứ không phải những cuộc đua lén lút, bất đắc kỳ tử
như ở Việt nam. Từ 10h đêm trở đi, nếu ngồi ở phố chính, đầu tiên bạn
nghe thấy tiếng gầm rú rùng rợn khủng khiếp, và các tay đua mặc áo bố,
đội mũ bảo hiểm kín mít xuất hiện như trong phim hình sự, dựng ngược xe
lên 45 - 60độ, bay trên đường vài chục mét rồi lại mất hút vào trong
bóng đêm. Chưa kịp toát mồ hôi bàng hoàng thì một hồi gầm rú khủng
khiếp thứ hai lại bắt đầu và cứ như vậy. Ấy là ấn tượng của tôi trong
những giờ đầu tiên ở Stockholm.
Xem thêm : Phần 1, 2
Quảng cáo
|
|
|